EM KHÔNG PHẢI NGƯỜI VĨ ĐẠI ĐÂU ANH

EM KHÔNG PHẢI NGƯỜI VĨ ĐẠI ĐÂU ANH

Rate this post

EM KHÔNG PHẢI NGƯỜI VĨ ĐẠI ĐÂU ANH

Em không phải người vĩ đại đâu anh
Chỉ bình thường, mỏng manh như hoa cỏ
Lúc dạt dào, lúc hanh hao, bỏ ngỏ
Lúc nồng nàn, lúc hờ hững buông lơi.

Ngày rảnh rỗi cũng vẫn thích rong chơi
Lượn lờ, dạo quanh, lê la phố xá
Khi lên núi cao, khi tìm về biển cả
Cùng anh!

Em chẳng phải người hoàn hảo đâu anh
Cũng có nghĩ suy, cũng có nhiều tật xấu
Thực tế trong đầu, có khi hư cấu
Có lúc an nhiên, có lúc thất thường

Chẳng hoàn hảo, chẳng vĩ đại đâu anh
Chỉ mong sao giữa ngày đông đầy gió
Bàn tay ta đừng bao giờ bỏ ngỏ
Những chiếc ôm – đừng có tiếc, đừng rời!

EM KHÔNG PHẢI NGƯỜI VĨ ĐẠI ĐÂU ANH
EM KHÔNG PHẢI NGƯỜI VĨ ĐẠI ĐÂU ANH

 

 

 

 

 

About the author: coder_noidungxanh

Leave a Reply

Your email address will not be published.Email address is required.